TU TÁNH LUYỆN MẠNG

TU TÁNH LUYỆN MẠNG:- NHỮNG GIỚI
    QUAN TRỌNG CẦN PHẢI TUÂN GIỮ.

                      Tịnh Đường.
Tý 8-10 Ất Tỵ (31-10-1965)- Đại Đạo 40.
                             THI
NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ giáng lần Ba,
Khuyên dạy đàn con giữ hiệp hòa.
Đạo Pháp gắng công tu trọn vẹn,
Ngày thành Quả Đạo được gần Cha.

    Thầy các con. Thầy mừng các con.
    Thầy vui mừng được thấy một số các con có chí nguyện tâm tu để
thoát ra cõi đời ô trọc nầy, đặng mong ngày về nơi Hư Vô tịch diệt, là
cõi sống đời đời. Cái chí nguyện đó con nào ít nhiều cũng có, nhưng về
phần công phu tu hành để đạt được chí nguyện đó, Thầy thấy chưa có mấy
con làm được. Cũng bởi mỗi con trong Thân Tâm còn nặng mang một mớ
tiền khiên oan trái chưa cởi mở ra được, nó thường khiến cho các con
phải náo loạn Tâm Thần khó mà mở được Quang khiếu để cho Chơn Thần
thoát ra khỏi cái xác thịt nặng nề trọng trược nầy để được lên nơi
Thượng-Giới. Cũng bởi các con chưa làm chủ được cái Tâm để cho nó
duyên theo trần cảnh như vượn leo cây, hết cây nầy sang cây khác mà
không biết chán mỏi. Cũng chưa có mấy con thấu rõ chữ TU là gì?
    Từ xưa đến nay, trải qua ba đời: Quá khứ, hiện tại, vị lai, chư
Phật Thánh Tiên tu hành Đắc ngộ Chơn Truyền Đạo Pháp cũng không có gì
lạ cả, chỉ làm chủ được cái Tâm của  mình mà thôi. Bốn Thánh, sáu phàm
cũng bởi Tâm người mà có. Phật đã nói nhứt thiết do Tâm. Tâm mê thì ở
trong vòng Lục-Đạo. Tâm ngộ thì được ở cõi Tứ Thánh. Hễ con nào còn
Sắc Dục ái ân thì phải chịu trong vòng luân hồi sanh tử, chịu đời đời
làm súc sanh. Con nào Tham lam bỏn xẻn, thiếu lòng Từ thiện cứu độ
chúng sanh thì phải chịu nghiệp làm Ngạ Quỷ. Con nào ác độc thiếu sự
hòa ái thân yêu thì phải bị cái nghiệp quả đời đời ở nơi Địa Ngục. Con
nào Tâm còn nóng nảy, Sân hận, ưa thích giành giựt cấu xé lẫn nhau thì
phải chịu cái nghiệp A-Tu-La.       Con nào xử xong phần Nhơn Đạo
quyết dạ tu trì, có công phu tu luyện, nhưng chưa đoạn tuyệt mối nợ ái
ân, thì phải chịu làm Thiên Long ở trong Ba cõi Dục-giới, Sắc-giới,
Vô-sắc-giới, tuy tuổi sống hàng triệu ức kiếp, cảnh sống hưởng đầy đủ
mọi sự an lạc, nhưng cuối cùng cũng phải chịu ở trong vòng luân hồi
sanh tử, nên Phật gọi một nạn trong bát nạn. Còn những con xử xong
được phần Nhơn Đạo nhưng kém phần tu hành, ít làm phước đức thì phải
chịu làm người ở cõi Diêm Phù Đề nầy, chịu trong luật trả vay, vay
trả. Nếu duyên gặp Đạo quyết tâm trên đường tu luyện, thì mới thoát ra
khỏi vòng trói buộc của  Luật Luân-hồi, còn không may thì cũng phải
chịu mải miết trong lăn quay theo bánh xe sanh tử, làm sao thoát ra cho được.
     Đó là Thầy nói qua con đường Lục-Đạo cho các con được hiểu, để
các con tự mình giác ngộ tìm đường giải thoát ra những cảnh khổ ấy, để
rồi đưa mình lên hàng Tứ Thánh toại hưởng cảnh thanh nhàn bất sanh,
bất diệt.
     Con đường Đạo Pháp Thầy ban truyền cho các con Lần Ba nầy là Tu
Tánh-Luyện Mạng hay là Tánh Mạng Song Tu.
     Ngày xưa Phật chuyên về phần Tu Tánh mà không nói đến Luyện Mạng,
là bởi thời kỳ đó cảnh đời còn an lạc, thanh khí còn nhiều, bẩm thụ
Tiên-Thiên còn khá, nên không nói Luyện Mạng, mà Mạng của  con người
bấy giờ vẫn được lành mạnh, tráng kiện.
     Ngày nay các con sanh ở cõi đời Mạt Kiếp, Tiên- Thiên bị giảm,
Hậu-Thiên dấy loàn, nên phần nhiều loài người hay sinh ra tật nguyền,
ốm yếu, nên phương pháp Tu Hành là phải làm sao cho Tinh-Khí-Thần được
đầy đủ. Tinh-Khí-Thần có đầy đủ thì thân thể mới mạnh lành. Thân thể
có mạnh lành thì Tiên-Thiên, Hậu-Thiên mới được giao hòa, Chơn Thần
mới nương theo đó mà biến hóa.
      Nên Tu khổ hạnh là để diệt Ma Nghiệp bởi xác thân ô trược gây
ra. Nhưng nếu xác thân quá tiều tụy thì cũng khó luyện thành Kim Đơn
Đạo Quả. Nên ngày xưa Phật Tổ trải thời gian khổ hạnh, sau cũng phải
nhờ bát đề-hồ (tức là sữa chưng) mà sức lực hồi phục, Đắc được Tam
Minh mà thành Chánh đẳng, Chánh giác. Nhưng nói Tu Mạng không phải là
quá dung dưỡng xác thịt để cho Bát Thức làm chủ thì cũng uổng mất một
đời tu chẳng nên gì! Cho nên Đạo Thơ nói luyện Tinh hóa Khí, luyện Khí
hóa Thần, luyện Thần huờn hư, luyện Hư huờn Vô.
     Hư Vô tức là tịch diệt vậy. Mà Hư Vô là gì?
     Có phải Tu Tánh-Luyện Mạng đi đôi? Nếu Vọng Tâm Bát Thức chưa
chuyển thành Trí, Chơn Tâm chưa sáng tỏ, hoặc nghiệp còn nặng mang,
thì làm sao mà huờn Hư,  huờn Vô? Huờn Hư, huờn Vô có phải là nhờ Tu
Luyện đến được chỗ cực kỳ thanh tịnh chăng?
    Thầy nói thế là mong con chú tâm về phần Tu Tánh. Tánh Tu được thì
ngày thành Tiên, tác Phật không khó. Con tự xét, nếu trong người của
con phiền não, Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi, Thân kiến, biên kiến, chưa
diệt sạch, chưa làm chủ được Lục-Căn, Thất-Tình Lục-Dục dấy động thì
làm người còn chưa xong, có mong gì đến hàng Tứ Thánh? Cho nên phàm
cũng Tâm con mà ra, nên Pháp-môn cầu đạt địa vị Tiên Phật, cốt ở Tu
Luyện sao cho Tâm Tánh mình trở nên thanh tịnh. Muốn thanh tịnh thì
trước phải trừ khử Dục tình.
     Thanh Tịnh Kinh nói: Nhơn năng thường khiển kỳ dục nhi tâm tự
tịnh, trừng kỳ tâm nhi Thần tự thanh, tự nhiên Lục-Dục bất sanh, Tam
Độc tiêu diệt, nếu tu mà Tam Độc chưa trừ, Lục-Dục chưa diệt, thì mong
gì đến chỗ  không vô sở không, sở không ký vô, vô vô diệt vô, vô vô ký
vô, trạm nhiên thường tịch, tịch vô sở tịch, tức Đắc Chơn Đạo. Mà có
Đắc được chỗ  Chơn-Đạo mới mong thành Tiên, tác Phật đó con.
     Thầy thấy có nhiều con hiểu lầm Pháp tu của  Thầy, cứ lo về phần
Luyện Mạng nói đó là TU, mà không lo Tu Tánh, kết quả Tâm phàm không
chút gì sửa đổi, Tu như thế làm sao mong ngày Đắc Đạo?
    Trong hai phần Tu Tánh, Tu Mạng, nếu phải bỏ lấy một thì nên lấy
phần Tu Tánh, cũng Đắc Thành Quả Vị.
     Xưa các vị La-Hán Bồ-Tát từng nguyện tu khổ hạnh, có người nguyện
suốt đời ngồi ngoài đồng trống mà tu; Có người nguyện suốt đời tu
không nằm; Có người nguyện ngồi nơi hang đá mà tu:- Kết quả giữ tròn
nguyện lực cũng được Đắc Thành Quả Vị.
     Ngày xưa các bậc Chơn Tu thường hay tìm nơi thanh vắng để tránh
khỏi sự xúc động về tinh thần, vào nơi thâm sơn, cùng cốc chịu mọi sự
khắc khổ, ngày thành mới đem thân cứu độ quần sinh, để làm tròn Sứ
mạng của  người Chơn Tu Đạo-Đức.
     Bây giờ các con sống trong cảnh đời náo nhiệt, nơi tu hành còn
thiếu phương tiện phân biệt Thánh phàm, đường tu Thầy thấy còn mong
manh yếu ớt, không biết ngày nào đổi phàm ra Thánh đó con?
     Thầy lấy làm lo cũng vì Nghiệp lực của  các con còn nặng, Thầy dù
hết lòng lo cứu độ các con, nhưng sự Tu Hành là cốt ở nơi con phải tự
lực, tự cường mà tinh tiến, Thầy chỉ là người dìu dẫn cho con qua
những chỗ quanh co, tăm tối mà thôi. Con có chịu đi Thầy mới có phương
điều độ chớ con quá nặng nề chậm chạp Thầy dù có thương biết làm sao
bồng ẵm cho được?
     Thầy cũng đồng ý với các con là đặt nặng vấn đề Sám Hối.
     Có Sám Hối thì mới tiêu nghiệt giải khiên.
     Nghiệt khiên, oan trái giải được rồi thì Thân Tâm mới được nhẹ
nhàng thanh khiết, đường tu nhân đó được hanh thông.
      Nhưng phương môn Sám Hối như thế nào mới thật diệt được nghiệp,
tiêu được khiên? Có phải là tự mình soát xét lại những điều tội lỗi,
hoặc do Tam nghiệp: Thân, Khẩu, Ý gây ra, hoặc do phiền não Tam Độc:
Tham, Sân, Si gây ra, hoặc do bởi căn trần cấu nhiễm, hoặc do Lục-Dục,
Thất-Tình mà có? Kiểm điểm thấy được lỗi lầm rồi con dốc một lòng ăn
năn sám hối.
      Ngày xưa A Nan bị sự cám dỗ của  Ma-đăng-già, sau khi được Phật
dùng Thần chú lăng nghiêm cứu độ.  A Nan về quỳ dưới chân Phật khóc
lóc thiết tha với tội lỗi của mình, nguyện với Phật dốc lòng lo tu, lo
học, mong Phật Từ-bi cứu độ. Nhờ đó mà từ một chỗ Thanh Văn phạm tội,
không bao lâu A Nan trở thành một vị
     La-Hán được Phật thọ ký làm Tổ thứ hai.
     Phương môn Sám Hối kết quả hay không là ở lòng biết ăn năn sám
hối, chừa đổi lỗi lầm, chứ sám hối ngày nầy qua ngày khác: Kinh đọc mà
lòng mà không chịu cải đổi, bịnh nào tật nấy còn nguyên, thì dù có đọc
muôn ức biến Kinh, quỳ cho lở gối cũng chẳng thuyên giảm một chút nào.
     Người Tu Hành điều cốt yếu là phải giữ Giới-Luật.  Giới Luật có
gìn giữ thì Nghiệp Thức mới bớt dấy sinh:
     Giới là gì? Có phải là điều răn cấm của chư Phật dạy chúng sanh
nương theo đó mà Tu Hành tránh điều tội lỗi không?
     Ví dụ răn dạy người chừa bỏ Dâm, Sát, Đạo, Vọng, là bốn món tội
nặng có thể đem người vào nơi Địa Ngục Ngạ Quỷ, Súc Sanh, không phương
cứu chuộc.
     - Dâm không phải là trái loạn luân thường mới là dâm. Một ý niệm
vi tế khởi lên, người tu cũng đã bị rồi. Hành dâm có nhiều hình thức.
Như các Trời ở cõi Dục- Giới, theo hình nam nữ, không Dục như chúng
sinh ở cõi Ta-bà nầy; Còn ở cõi Trời Sắc-Giới nam nữ nắm tay nhau hay
ngó nhau, cười nhau...; Ở cõi Vô-Sắc-Giới thì Tâm cảm nhau mà thọ
sinh. Người tu hành nếu không thoát ra những hình thức đó, thì phải
phạm giới cấm rồi. Mà đã phạm Dâm giới thì chịu luân hồi sanh tử, vì
còn ham sinh thì phải có sinh, mà có sinh thì có tử. Có sinh tử thì
còn chịu trong vòng Lục-Đạo luân hồi.
     - Sát không phải chỉ giết người, giết vật mới gọi là sát, mà tất
cả những loài bò bay máy cựa như muỗi, rệp, giết chúng nó là phạm tội
sát rồi. Cho đến ý nghĩ về việc sát hại chúng sinh cũng phạm giới.
Phạm giới sát thì người Chơn Tu đâu còn lòng Từ-bi, Bác-ái? Phạm nặng
thì luân hồi làm súc sinh để đền tội, phạm nhẹ thì mất lòng nhơn làm
sao chứng Quả Vị Bồ Tát?
     -Đạo không phải chỗ trộm cắp mà thôi! Người tu giải thoát xuất
gia nguyện phủi tay danh lợi, nhứt trần bất nhiễm mà còn để Tâm toan
tính việc Danh Lợi phần mình, thấy của dấy lòng ưa, lòng không tri
túc, Chơn Tâm, Tự Tánh bị Vọng Tâm Bát Thức mê hoặc mà ham danh chuộng
lợi thì làm sao giữ được lòng thanh tịnh, để tròn sự tu hành, mong
ngày Đắc Đạo? Phạm nặng thì bị làm Ngạ Quỷ, nhẹ thì tổn thất công đức
tu hành.
      -Vọng không đợi phải nói lời ác khẩu, nói thêu dệt nói hai lưỡi,
mà khi lòng tin còn kém, Tâm Ý không thật thà cũng đã phạm rồi. Mà đã
phạm thì dù có được sanh làm người cũng bị thiếu Lục-căn.
     Đó là Thầy nói qua để cho con chưa trọn Giới-Luật, hoặc hiểu một
cách đơn giản là phạm giới rốt cuộc chẳng thành gì cả. Thật rất tiếc
thương! Thôi mọi việc Thầy đã chỉ dạy, con nên noi theo để tu học…
     Thầy ban bồ đào, ban ơn lành cho các con Thầy thăng./.

Share:

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (43). Địa Cầu 68. Ngày tận thế (Đ.39) & Mừng kết quả Kinh ĐTCG (Đ.40)

 

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (43). Địa Cầu 68. Ngày tận thế (Đ.39) & Mừng kết quả Kinh ĐTCG (Đ.40)

Share:

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (42). Vũ Trụ Thiên. Thiên Đàng & Địa Ngục (Đ.38)

 

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (42). Vũ Trụ Thiên. Thiên Đàng & Địa Ngục (Đ.38)

Share:

7 Bài Học Khác Biệt Của Tôn Giáo Và Tâm Linh

7 Bài Học Khác Biệt Của Tôn Giáo Và Tâm Linh Dạy Cho Chúng Ta

Rất nhiều người lầm tưởng rằng Tâm linh thuộc về Tôn giáo hay những hiện tượng huyền bí không giải thích được là những biểu hiện thuộc siêu nhiên. Thậm chí, một số khác còn cho rằng Tâm linh như là một trường phái, do bởi một phần vì họ thiếu kiến thức, phần khác họ đang bị thao túng bởi nỗi sợ hãi đã mang sẵn trong người.

Nếu chúng ta chịu khó lùi về quá khứ để thử nghiên cứu và tìm hiểu về Tâm linh, chúng ta sẽ cùng có một nhận thức chung rằng thật ra Tâm linh chẳng có gì là huyền bí hay cao siêu và Tâm linh cũng chẳng có liên hệ gì đến các trường phái hay giáo phái nào cả.

7 sự khác biệt sau đây giữa Tôn giáo và Tâm linh sẽ giúp bạn hiểu những gì thực sự là Tâm linh.

1. Tôn giáo làm cho bạn bị gò bó – Tâm linh cho bạn sự tự do.

Tôn giáo dạy bạn một hệ tư tưởng và nói rằng bạn phải vâng phục theo những giới luật nhất định, nếu không, bạn sẽ bị trừng phạt bằng cách này hoặc cách khác.

Tâm linh cho phép bạn đi theo sự hướng dẫn của trái tim mình với những gì bạn cảm thấy là đúng.

Tâm linh giải phóng bạn khỏi sự ràng buộc với những giới luật chưa thuyết phục được bạn, cũng như nói với bạn rằng bạn không cần phải tuân lệnh bất cứ ai, bởi vì sau cùng thì tất cả chúng ta cũng đều như nhau, chỉ là một.

Tâm linh cho bạn nền tảng để bạn tự mình chọn lựa điều gì mới là thiêng liêng và đáng tôn kính.

2. Tôn Giáo dạy cho bạn sợ hãi – Tâm linh dạy bạn cách trở nên can đảm.

Tôn giáo nói với bạn những thứ khiến bạn thêm sợ hãi và đặc biệt họ luôn nói với bạn về những hậu quả đau đớn cho các việc bạn làm.

Tâm linh làm cho bạn nhận thức được hậu quả, nhưng không muốn bạn tập trung vào sự sợ hãi. Tâm linh chỉ bạn cách làm thế nào để vượt qua nỗi sợ hãi đó, dù hậu quả có thể đến như một tất yếu.

Tâm linh cho bạn biết cách hành động dựa trên tình yêu thương, chứ không phải hành động vì sự sợ hãi.

3. Tôn giáo nói cho bạn biết về Chân lý – Tâm linh cho phép bạn tự mình khám phá Chân lý.

Tôn giáo cho bạn biết những gì bạn cần tin và nói với bạn về lẽ phải.

Tâm linh để cho bạn khám phá niềm tin và lẽ phải thông qua chính bản thân bạn và hiểu về nó theo cách riêng độc nhất của cá nhân bạn.

Tâm linh để cho bạn kết nối với cái tôi cao nhất của mình và nhìn mọi thứ bằng chính tâm trí của bạn để khám phá sự thật là gì. Bởi vì sau cuối thì toàn bộ những gì là sự thật cũng đều giống như nhau cho mỗi người trong chúng ta.

Tâm linh để cho bạn tin vào sự thật riêng của bạn thông qua nhận thức của chính trái tim bạn.

4. Tôn giáo phân biệt với các tôn giáo khác – Tâm linh kết hợp các tôn giáo lại với nhau.

Thế giới của chúng ta có rất nhiều tôn giáo và tất cả đều rao giảng rằng lịch sử tôn giáo của họ là những câu chuyện thật.

Tâm linh nhìn thấy sự thật này trong tất cả các tôn giáo và kết hợp lại với nhau bởi vì sự thật đều là như nhau cho tất cả, chứ không dựa trên sự khác biệt về chi tiết của những câu chuyện mà tôn giáo nói đến.


5. Tôn giáo làm cho bạn bị lệ thuộc – Tâm linh giúp bạn độc lập.

Tôn giáo cho bạn cảm giác rằng nếu bạn tham dự vào các hoạt động tôn giáo thì sau đó bạn cảm thấy mình như là một người có đạo và mình là người xứng đáng hưởng hạnh phúc.

Tâm linh cho bạn thấy rằng, bạn không cần hoặc phải phụ thuộc vào bất cứ điều gì để đạt được hạnh phúc. Hạnh phúc luôn được tìm thấy ở chiều sâu bên trong bạn và chính chúng ta mới là người chịu trách nhiệm về nó. Sự thiêng liêng này được tìm thấy ở ngay bên trong mỗi con người của chúng ta. Đó là lý do tại sao chúng ta luôn luôn xứng đáng được hưởng hạnh phúc này.

6. Tôn giáo sử dụng hình phạt – Tâm linh sử dụng Nghiệp quả.

Tôn giáo nói rằng nếu chúng ta không tuân theo những quy tắc nhất định thì sẽ có hình phạt thích đáng đang chờ chúng ta dựa vào niềm tin của mỗi tôn giáo.

Tâm linh cho phép chúng ta hiểu rằng mọi hành động đều có hậu quả của nó và hình phạt là do phản ứng đến từ các hành động của chúng ta đã thiết lập trước đó, dựa theo những quy luật cơ bản của Vũ trụ.

7. Tôn giáo đưa bạn đi theo một hành trình có sẵn – Tâm linh cho phép bạn tạo riêng hành trình của mình.

Nền tảng của một tôn giáo là lịch sử những câu chuyện kể về một Đức Chúa Trời hay hay Đấng Giác ngộ nào đó gắn liền hành trình của các Ngài đi đến Giác ngộ. Tôn giáo nói về chân lý do họ đã phát hiện ra và nói rằng bạn chỉ cần thực hiện theo các bước đi của các Ngài.

Tâm linh cho phép bạn đi theo hành trình của riêng bạn để đạt được Giác ngộ và khám phá chân lý theo cách riêng của bạn, theo sau những gì trái tim bạn mách bảo là đúng, vấn đề là làm thế nào để bạn có được cảm nhận này.

Mỗi tôn giáo đều phát xuất từ tâm linh vì nhờ qua cuộc hành trình về tâm linh mà các vị ấy mới Giác ngộ. Chi tiết về các câu chuyện của các Đấng ấy không quan trọng bằng thông điệp về sự thật mà các Đấng ấy đã gửi đi.

Trong mỗi trái tim của chúng ta đều có sẵn một mật mã thiêng liêng, có khả năng phát đi những tín hiệu đồng điệu, qua đó mỗi chúng ta có thể khám phá sự thật. Đó là lý do tại sao tất cả các tôn giáo đều phải có một cái gì đó mà chúng ta tìm đến vì tin đó là là sự thật, là chân lý.

Sưu tầm Khoa Học Tâm Linh

Share:

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (41). Luận hai chữ HỮU và VÔ. (Đ.37)

 

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (41). Luận hai chữ HỮU và VÔ. (Đ.37)

Share:

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (V.10) Tổng hợp 4 Clip từ 37-40

 

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (V.10) Tổng hợp 4 Clip từ 37-40

Share:

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (39). Quả báo luân hồi. (Đ.35)

 

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (39). Quả báo luân hồi. (Đ.35)

Share:

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (38). Luận đời (Đ.34)

 

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (38). Luận đời (Đ.34)

Share:

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (37). Tỉnh thế. Đời cần có Đạo Đức (Đ.33)

 

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (37). Tỉnh thế. Đời cần có Đạo Đức (Đ.33)

Share:

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (36). Xả thân thân giúp đời (Đ.32)

 

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (36). Xả thân thân giúp đời (Đ.32)

Share:

google translation

Blogger Tips And Tricks|Latest Tips For BloggersFree BacklinksBlogger Tips And Tricks
English French German Spain Italian Dutch Russian Portuguese Japanese Korean Arabic Chinese Simplified
Powered By google

Tìm kiếm trong Blog này

LỜI NGỎ

Kính quý Huynh Tỷ, Đây là trang cá nhân, các bài được sưu tầm trên mạng để học hỏi và chia sẽ với bạn Đạo . Kính

XEM NHIỀU NHỨT

BÀI MỚI