ĐẠO NGẠN CHƠN QUÂN

ĐẠO NGẠN CHƠN QUÂN

ĐỨC CHÍ TÔN ân ban Thánh Sắc

Trước Tiết Tàng Thơ, ngày 05.03. Đinh Sửu (1937)
CAO-ÐÀI THƯỢNG-ÐẾ
        Thầy mừng các con nam nữ.
Đây Thầy nói qua CHIÊM, bá nhựt công linh hườn nguyên đắc vị.

 THI:

Công phu khó nhọc nhị châu niên,

Cướp đọat huyền cơ xuất nhập huyền;

Chí khí anh hùng ra bốn vách,

Tám mươi mốt kiếp đọa trần duyên.

Thầy thấy công phu khổ hạnh của CHIÊM, vững chí bền lòng, ngày đêm phanh luyện, phế dứt mùi đời, không màng danh vọng, chẳng mến lợi quyền, lại có căn Tiên, mãn kỳ nay Thầy thâu lại.

Nay Thầy gia phong cho nó là ĐẠO NGẠN CHƠN QUÂN. Trước ngày, nó Nhị thập bát tú trốn xuống phàm, tức là ngôi VĂN TUYÊN TINH QUÂN vậy.
       Ðàn nay Thầy ân phong cho Chiêm là "ÐẠO-NGẠN CHƠN-QUÂN", vậy các con tiếp cầu, Thầy phản giá.
(Tiếp Cầu:)
                       Thi:
ÐẠO mầu Trần thiết độ người theo,
NGẠN thượng Văn hào cũng khó leo,
CHƠN giả dầu ai Chiêm ngưỡng mộ,
QUÂN thần nếu tưởng bảng Tiên bêu.
       Chào chư đại-sư-huynh, sư-tỷ, cùng chư Ðạo-huynh, Ðạo-tỷ chung cuộc vui mừng cho em ngày hôm nay phục hồi, đắc thành chánh-quả.
                                                   THI:

Đắc thành chánh quả phục hườn nguyên,

Nhờ đức sư huynh khẩu thọ truyền;

                     Công chỉ dạy bày ơn quá đáng,

                      Xin mời tọa vị có chí kiên.
                Thi:
Nhắc nhở cùng nhau một ít lời,
Cuộc cờ xáo lộn lắm ai ôi!
Vững tâm Ðạo-đức ngày đêm luyện,
Mở nẻo tu ra sớm độ đời.

                 Thi Bài:
       Ðời lộn kiếp nghĩ càng gớm ghiếc,
       Chước mị tà quỉ quyệt nhử câu,
              Người đời trong cuộc bể dâu,
Tránh nơi nào khỏi thảm sầu đắng cay.
       Nợ Nhơn Quả có vay có trả,
       Thiệt là đời dối giả biết bao !
              Say mê đâu có nhớ nào,
Tám mươi mốt kiếp lộn nhào chuyển luân.
       Nhớ tới bắt rưng rưng giọt lệ,
       Quả nhồi cho sự tệ nhiều lần,
              Khổ thay lăn lóc bụi trần,
Có nhiều kiếp đọa hóa thân thú cầm.
       Bởi muội trí lạc lầm tội lỗi, 
       Lớp thú thay, rồi đổi lớp người,
              Lắm khi khóc lẫn lộn cười,
Ðọa đày đến thế thì thôi còn gì!
       Xưa ở chốn Cung Vi thong thả,
       Phạm Thiên-điều mắc đọa phải cam,
              Lỡ tay nên chịu nhúng chàm,
Rủi ro mang lấy vóc phàm bấy lâu.
       Thân dày-dạn dãi-dầu chịu đã,
       Bị mê theo miếng bã lợi danh,
              Nhiều khi vào tử ra sanh,
Xông pha tên đạn, nhọc nhằn lao lung.
       Nổ chí khí anh-hùng giúp thế,
       Trương cánh vây cứu tế vạn dân,
              Ba phen đã lánh phong trần,
Bị chưng lục-đạo chẳng gần cựu ngôi.
        Vì mới quá, yếu điễn, sau sẽ tiếp.  Thăng.

Share:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Google Translation

Blogger Tips And Tricks|Latest Tips For BloggersFree BacklinksBlogger Tips And Tricks
English French German Spain Italian Dutch Russian Portuguese Japanese Korean Arabic Chinese Simplified
Powered By google

Tìm kiếm trong Blog này

Featured Post

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (43). Địa Cầu 68. Ngày tận thế (Đ.39) & Mừng kết quả Kinh ĐTCG (Đ.40)

  ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO (43). Địa Cầu 68. Ngày tận thế (Đ.39) & Mừng kết quả Kinh ĐTCG (Đ.40)

LỜI NGỎ

Kính quý Huynh Tỷ, Đây là trang cá nhân, các bài được sưu tầm trên mạng INTERNET để học hỏi và chia sẽ với bạn Đạo . Kính

Follow by Email